Tìm kiếm

Trà quán

Khi nghe tôi chia sẻ ý tưởng lập một cái gọi là "trà quán trên mạng", một người bạn của tôi đã thắc mắc rằng tại sao lại là trà quán chứ không phải là quán cà phê hay quán kem, hay một loại quán nào khác? Xem tiếp

Chủ nhân

Cho dù bạn đã biết tôi từ trước, cho dù bạn chỉ mới biết đến tôi khi tình cờ ghé ngang qua cái "trà quán" này, điều đó không quan trọng. Điều quan trọng là bạn đã ghé ngang qua và dừng lại ở cái góc đơn sơ này của tôi. Vậy thì, hãy để những "chén trà" hàn huyên gắn kết chúng ta! Xem tiếp

Chúng tôi lớn lên bằng quán

ngày 11/01/2010

Quán là nơi lần đầu trong đời, tôi chứng kiến gương mặt rũ rượi của Tình yêu. Đấy là một trong những ngôi quán xập xệ ven đường Tô Hiến Thành, bên con kênh nước đen với hàng dừa tơi tả mà chúng tôi - những đứa con trai biết yêu lần đầu - gọi là Hạ Uy Di của mình. Ở đấy, nhạc mở oang oang từ máy cassette như để át đi những câu nói u uất của tình nhân. Nơi đó là chốn hẹn của những tình nhân phần lớn là vụng trộm.

Niềm vui của riêng ta

ngày 06/01/2010
Niềm vui của riêng ta

Trong bữa ăn, hẳn ai cũng có lần được người khác gắp cho một món gì đó vào bát. Ăn đi. Hoặc, ăn đi, ngon lắm đấy. Hoặc, ăn đi, cái này mới ngon. Gắp cho nhau là một biểu hiện quan tâm đến người khác. Nó còn có cái lý là người Việt khi ngồi vào mâm thì vẫn còn phải giữ ý, làm sao để không mang tiếng là thiếu ăn, là chết đói, chỉ chờ đến lúc có miếng chén mà tung hoành. Vậy nên chủ nhà chủ tiệc mới phải đóng cái vai trò săn sóc, cũng là cách đánh tín hiệu: hãy tự nhiên, tôi ghi nhận rằng vị không phải là người quá hăm hở với cái sự ăn uống. Như vậy là người chủ được tiếng rộng rãi, chu đáo. Người khách được tiếng là nhã trong cái sự dễ bị hiểu nhầm, dễ bị đánh giá sai.

Độc tấu dã quỳ

ngày 15/12/2009
Độc tấu dã quỳ

Anh có về tiễn năm cũ cùng em? Khi tháng mười hai vơi theo tờ lịch mỏng. Cơn gió hôm qua trở mình nghe ngóng. Nhè nhẹ bước chân mùa xào xạc rừng đêm ...

Nói với anh

ngày 11/12/2009
Nói với anh

Đầu tiên là về mùa đông anh nhé. Em thích mùa đông, thích những đêm rét tần ngần, choàng thêm áo bông, đeo găng tay to xù em vẫn không đủ ấm. Thế mà chỉ một lời anh nói: "Em nhớ mặc thêm áo... em lạnh... tim anh đau", em ấm hết một mùa.

Báo Hoa Học Trò , đâu rồi ngày xưa?

ngày 22/10/2009
Báo Hoa Học Trò , đâu rồi ngày xưa?

Tôi biết đến báo Hoa từ lúc thơ bé, lần đầu tiên biết đến một tờ báo, đó chính là báo Hoa, lúc ấy hình như là 1.200đ/tờ. Giấy rẻ tiền, mộc mạc nhưng đọc nội dung bên trong thì hay miễn bàn

Mẹ thì không có quà

ngày 20/10/2009
Mẹ thì không có quà

Đúng vậy! Mẹ thì không thể có quà. Có thể mẹ nhận được phong bì tiền, túi quần áo, hay cả kiện hàng với đầy đủ vật dụng gia đình như xoong nồi, tủ lạnh, máy giặt... mà chúng con góp tiền mua về trong dịp lễ, Tết. Nhưng mẹ thì không bao giờ có quà cả, những món quà đúng nghĩa cơ. Chúng phải được để trong hộp các-tông, ngoài gói giấy màu, thắt dây xanh đỏ hình chữ thập lại có một cái nơ xinh xinh đính ở giữa. Đấy mới là quà.

Những mùa heo may thương nhớ

ngày 14/09/2009

Những mùa heo may, ơi những mùa heo may, có kỷ niệm vui buồn, có chia ly và đoàn tụ. Chẳng có ở đâu như mảnh đất này lại có cái mùa kỳ lạ đến nhường ấy. Trời xanh và mây trắng cứ bồng bềnh như mơ. Gió chỉ đủ làm rung nhẹ hàng cây, đủ để mặt hồ gợn sóng. Gió cũng chỉ đủ làm cho những trái tim rộn ràng thổn thức, đủ để các bạn trẻ tựa vào nhau, nâng nhau đi vào một mùa hạnh phúc.

Di dời giải toả blog

ngày 23/07/2009
Di dời giải toả blog

Mấy bữa nay lên mạng toàn thấy bà con blogger nháo nhào lo vụ chuyển nhà. Nhận được comment của nhỏ bạn “Sắp tới 360 đóng cửa tính chuyển nhà đi đâu?” kèm tiếng thở dài “haizzz” nghe rất thời trang, đến cái đứa thờ ơ như mình cũng ngớ người ra tự hỏi: Đi đâu?

Think safety, think family

ngày 26/05/2009
Think safety, think family

Hôm nay trong lúc đi ngang qua một công trường xây dựng của Hàn Quốc, tôi tình cờ nhìn thấy họ treo một khẩu hiệu an toàn lao động khá ấn tượng. Bạn thử đoán xem đó là khẩu hiệu gì.

Hà Nội mùa phượng đỏ

ngày 18/05/2009
Hà Nội mùa phượng đỏ

Những nhành phượng vĩ đang đỏ rực trên đường phố. Hoa tăng thêm vẻ đẹp làng quê, lung linh rủ mặt hồ và mộng mơ trên giỏ xe cô học trò nhỏ. Loài hoa mỗi khi hè về này còn là nơi hóng mát mỗi ban trưa.