Tìm kiếm

Trà quán

Khi nghe tôi chia sẻ ý tưởng lập một cái gọi là "trà quán trên mạng", một người bạn của tôi đã thắc mắc rằng tại sao lại là trà quán chứ không phải là quán cà phê hay quán kem, hay một loại quán nào khác? Xem tiếp

Chủ nhân

Cho dù bạn đã biết tôi từ trước, cho dù bạn chỉ mới biết đến tôi khi tình cờ ghé ngang qua cái "trà quán" này, điều đó không quan trọng. Điều quan trọng là bạn đã ghé ngang qua và dừng lại ở cái góc đơn sơ này của tôi. Vậy thì, hãy để những "chén trà" hàn huyên gắn kết chúng ta! Xem tiếp

Day dứt mùa mưa

Day dứt mùa mưa

Cuộc sống là một cuốn sách, cùng nhau đọc hết một cuốn sách tức là có thể tạm gọi là bạn, và khi người đồng hành với mình không còn nữa thì cuộc sống dừng lại ở trang đang đọc dở, mãi mãi ko bao giờ biết trang sau của cuốn sách. Có những người tìm thêm người khác để đọc nốt cuốn sách ấy, hoặc đọc hẳn một cuốn sách mới với những bạn mới, nhưng tất cả sẽ là khập khiễng, không còn gì nguyên vẹn nữa, buổi ban đầu bao giờ cũng là tuyệt vời nhất.

Phong độ đàn ông

Phong độ đàn ông

Khi gặp đàn bà, có rất nhiều thứ để khen: khen đẹp, khen xinh, khen trẻ, khen gầy đi, khen béo ra... Không thấy có gì khen được trong những thứ để khen kể trên thì có thể chuyển sang khen áo, khen túi... Khi gặp đàn ông, thường chỉ có một câu khen - phong độ: “Dạo này anh phong độ thế”.

Chuyện của công chúa, Aladin và thần đèn

Chuyện của công chúa, Aladin và thần đèn

Hồi xưa ơi là xưa, xưa thật là xưa, cái hồi mà tôi còn bé xíu xìu xiu và hay mơ mộng những chuyện viển vông, tôi thường ước mai này mình được làm … công chúa. Mà có lẽ tất cả các bé gái trên đời này đều đã từng mơ như thế. Vì công chúa = xinh đẹp, lộng lẫy, giàu có, ai cũng muốn vây quanh. Là công chúa, thật tuyệt! Nhưng bây giờ, tôi đã kết luận được là làm công chúa chẳng sướng chút nào.

Đàn bà ba mươi

Đàn bà ba mươi

Dường như đến tuổi ba mươi, đàn bà biết cách yêu, biết cách nồng nàn. Thứ nồng nàn đích thực mà tuổi thanh xuân không bao giờ chạm tay tới nổi. Những người đàn bà đang đi tới tuổi ba mươi thường hoảng hốt, những người đàn bà vượt qua tuổi ba mươi rồi thường bình yên.

Mưa xuân

Mưa xuân

Anh ạ! Mùa xuân đã cạn ngày

Chúng tôi lớn lên bằng quán

Quán là nơi lần đầu trong đời, tôi chứng kiến gương mặt rũ rượi của Tình yêu. Đấy là một trong những ngôi quán xập xệ ven đường Tô Hiến Thành, bên con kênh nước đen với hàng dừa tơi tả mà chúng tôi - những đứa con trai biết yêu lần đầu - gọi là Hạ Uy Di của mình. Ở đấy, nhạc mở oang oang từ máy cassette như để át đi những câu nói u uất của tình nhân. Nơi đó là chốn hẹn của những tình nhân phần lớn là vụng trộm.

Niềm vui của riêng ta

Niềm vui của riêng ta

Trong bữa ăn, hẳn ai cũng có lần được người khác gắp cho một món gì đó vào bát. Ăn đi. Hoặc, ăn đi, ngon lắm đấy. Hoặc, ăn đi, cái này mới ngon. Gắp cho nhau là một biểu hiện quan tâm đến người khác. Nó còn có cái lý là người Việt khi ngồi vào mâm thì vẫn còn phải giữ ý, làm sao để không mang tiếng là thiếu ăn, là chết đói, chỉ chờ đến lúc có miếng chén mà tung hoành. Vậy nên chủ nhà chủ tiệc mới phải đóng cái vai trò săn sóc, cũng là cách đánh tín hiệu: hãy tự nhiên, tôi ghi nhận rằng vị không phải là người quá hăm hở với cái sự ăn uống. Như vậy là người chủ được tiếng rộng rãi, chu đáo. Người khách được tiếng là nhã trong cái sự dễ bị hiểu nhầm, dễ bị đánh giá sai.

Độc tấu dã quỳ

Độc tấu dã quỳ

Anh có về tiễn năm cũ cùng em? Khi tháng mười hai vơi theo tờ lịch mỏng. Cơn gió hôm qua trở mình nghe ngóng. Nhè nhẹ bước chân mùa xào xạc rừng đêm ...

Nói với anh

Nói với anh

Đầu tiên là về mùa đông anh nhé. Em thích mùa đông, thích những đêm rét tần ngần, choàng thêm áo bông, đeo găng tay to xù em vẫn không đủ ấm. Thế mà chỉ một lời anh nói: "Em nhớ mặc thêm áo... em lạnh... tim anh đau", em ấm hết một mùa.

Báo Hoa Học Trò , đâu rồi ngày xưa?

Báo Hoa Học Trò , đâu rồi ngày xưa?

Tôi biết đến báo Hoa từ lúc thơ bé, lần đầu tiên biết đến một tờ báo, đó chính là báo Hoa, lúc ấy hình như là 1.200đ/tờ. Giấy rẻ tiền, mộc mạc nhưng đọc nội dung bên trong thì hay miễn bàn