Sau những cơn mưa xuân đầu tháng 3, những cây bưởi đâm chồi nẩy lộc, hoa bưởi trắng ngần trĩu chịt trên cành mang mùi thơm dịu mát cùng bao nỗi nhớ thuở ấu thơ...
Vu vơ
Tháng 3, mát thơm mùi hoa bưởi
Sài Gòn - ly đá chanh ngày chủ nhật
"Ở SG còn có những chỗ như thế này. Nơi cái quá mới chen lấn cái cũ như một loài ký sinh trùng ký gởi ham ăn, mọc lên trước khi người chủ cũ của nó kịp biến mất đi..."
Cafe Hàn Thuyên
Từ café Hàn Thuyên bên kia đường vẳng lại tiếng vĩ cầm. Tiếng vĩ cầm trong veo giữa Sài Gòn ồn ào, tấp nập. Những ngày Sài Gòn hơi lành lạnh như thể mùa thu. Đôi khi cũng nên đi chậm lại hay thậm chí đứng lại để cảm nhận được cuộc sống đang hối hả chạy nhanh cùng những lo toan trong cuộc sống. Ở Sài Gòn mọi thứ dường như chạy nhanh hơn cả ánh sáng, chạy nhanh để bắt kịp nhịp độ hối hả, bắt kịp những thay đổi đến chóng mặt của cuộc đời. Café Hàn Thuyên như là một trong những nét văn hoá đặc trưng của Sài Gòn. Mỗi người có một chỗ để khi đến đó, người ta tìm thấy sự bình yên, thanh thản. Ngồi ở café Hàn Thuyên với cô, anh có thấy bình yên, thanh thản không?
Chỉ là một bài thơ tôi thích …
Con chim sẻ của anh
Con chim sẻ tóc xù
Con chim sẻ của phố ta
Đừng buồn nữa nhá
Bác thợ mộc nói sai rồi
Nếu cuộc đời này toàn chuyện xấu xa
Tại sao cây táo lại nở hoa
Sao rãnh nước trong veo đến thế?
Con chim sẻ tóc xù ơi
Bác thợ mộc nói sai rồi.
Day dứt mùa mưa
Cuộc sống là một cuốn sách, cùng nhau đọc hết một cuốn sách tức là có thể tạm gọi là bạn, và khi người đồng hành với mình không còn nữa thì cuộc sống dừng lại ở trang đang đọc dở, mãi mãi ko bao giờ biết trang sau của cuốn sách. Có những người tìm thêm người khác để đọc nốt cuốn sách ấy, hoặc đọc hẳn một cuốn sách mới với những bạn mới, nhưng tất cả sẽ là khập khiễng, không còn gì nguyên vẹn nữa, buổi ban đầu bao giờ cũng là tuyệt vời nhất.
Phong độ đàn ông
Khi gặp đàn bà, có rất nhiều thứ để khen: khen đẹp, khen xinh, khen trẻ, khen gầy đi, khen béo ra... Không thấy có gì khen được trong những thứ để khen kể trên thì có thể chuyển sang khen áo, khen túi... Khi gặp đàn ông, thường chỉ có một câu khen - phong độ: “Dạo này anh phong độ thế”.
Chuyện của công chúa, Aladin và thần đèn
Hồi xưa ơi là xưa, xưa thật là xưa, cái hồi mà tôi còn bé xíu xìu xiu và hay mơ mộng những chuyện viển vông, tôi thường ước mai này mình được làm … công chúa. Mà có lẽ tất cả các bé gái trên đời này đều đã từng mơ như thế. Vì công chúa = xinh đẹp, lộng lẫy, giàu có, ai cũng muốn vây quanh. Là công chúa, thật tuyệt! Nhưng bây giờ, tôi đã kết luận được là làm công chúa chẳng sướng chút nào.
Đàn bà ba mươi
Dường như đến tuổi ba mươi, đàn bà biết cách yêu, biết cách nồng nàn. Thứ nồng nàn đích thực mà tuổi thanh xuân không bao giờ chạm tay tới nổi. Những người đàn bà đang đi tới tuổi ba mươi thường hoảng hốt, những người đàn bà vượt qua tuổi ba mươi rồi thường bình yên.
Mưa xuân
Chúng tôi lớn lên bằng quán
Quán là nơi lần đầu trong đời, tôi chứng kiến gương mặt rũ rượi của Tình yêu. Đấy là một trong những ngôi quán xập xệ ven đường Tô Hiến Thành, bên con kênh nước đen với hàng dừa tơi tả mà chúng tôi - những đứa con trai biết yêu lần đầu - gọi là Hạ Uy Di của mình. Ở đấy, nhạc mở oang oang từ máy cassette như để át đi những câu nói u uất của tình nhân. Nơi đó là chốn hẹn của những tình nhân phần lớn là vụng trộm.
