Tìm kiếm

Trà quán

Khi nghe tôi chia sẻ ý tưởng lập một cái gọi là "trà quán trên mạng", một người bạn của tôi đã thắc mắc rằng tại sao lại là trà quán chứ không phải là quán cà phê hay quán kem, hay một loại quán nào khác? Xem tiếp

Chủ nhân

Cho dù bạn đã biết tôi từ trước, cho dù bạn chỉ mới biết đến tôi khi tình cờ ghé ngang qua cái "trà quán" này, điều đó không quan trọng. Điều quan trọng là bạn đã ghé ngang qua và dừng lại ở cái góc đơn sơ này của tôi. Vậy thì, hãy để những "chén trà" hàn huyên gắn kết chúng ta! Xem tiếp

Chỉ là một bài thơ tôi thích …

Nói tới thơ, người ta thường hay nghĩ đến những cảm xúc miên man, sầu thương, phiền muộn.

Nhưng có những bài thơ thực sự là “cứu cánh” cho tâm hồn ta những khi buồn, những khi tuyệt vọng, những khi thấy mình trống rỗng và cần một điểm tựa, một ánh sáng.

Tôi biết một bài thơ như thế!

Phố ta

(Lưu Quang Vũ)

Phố của ta
Những cây táo nở hoa
Mùa thu đấy
Thân cây đang tróc vỏ
Con đường lát đá
Nghiêng nghiêng trong sương chiều

Năm nay cà chua chín sớm
Trên quầy hàng đỏ hồng
Chị thợ may đi lấy chồng
Chị thợ may goá bụa
Năm nay tôi mặc đồ đen.

Bác đưa thư, có thư ai đấy?
Bác đưa thư kéo chuông
Ti-gôn hoa nhỏ
Rụng đầy trước hiên.

Riêng bác thợ mộc già buồn bã
Thở khói thuốc lên trời
Anh thợ điện trên mái nhà mắc dây
Bà giáo về hưu ngồi dịch sách
Dậy cậu con tiếng Pháp
Suốt ngày chào: bông-dua

Phố của ta
Phố nghèo của ta
Những giọt nước sa
Trên cành thánh thót
Lũ trẻ lên gác thượng
Thổi bay cao bao bong bóng xà phòng.

Em chờ anh trước cổng
Con chim sẻ của anh
Con chim sẻ tóc xù
Con chim sẻ của phố ta
Đừng buồn nữa nhá
Bác thợ mộc nói sai rồi
Nếu cuộc đời này toàn chuyện xấu xa
Tại sao cây táo lại nở hoa
Sao rãnh nước trong veo đến thế?
Con chim sẻ tóc xù ơi
Bác thợ mộc nói sai rồi.

Đọc những câu thơ này, thấy trước mắt mình như mở ra một không gian bình yên, một không gian cũ kỹ mà êm đềm, một không gian tưởng chừng như buồn bã nhưng chan chứa hy vọng và len lỏi nhịp sống. (Màu đỏ hồng của quầy hàng cà chua chín sớm vẫn bừng lên trên nền màu đen của chiếc áo góa phụ, màu hoa ti-gôn vẫn thắm, tiếng chuông đưa thư vẫn lảnh lót, bong bóng xà phòng lung linh vẫn bay chấp chới giữa phố nghèo …)

Thích lẩm nhẩm đoạn thơ cuối, thích nghĩ rằng bác thợ mộc đã sai, đã sai thật rồi. Cây táo vẫn nở hoa, cây táo sẽ không là khúc gỗ của bác thợ mộc. Đến cả rãnh nước cũng biết tự mình trong veo. Đến cả những con người tưởng chừng như đã qua cái dốc bên kia của cuộc đời vẫn đang sống và vẫn hy vọng như thế. Vậy thì lẽ nào cuộc sống chỉ toàn những chuyện xấu xa? Vậy thì cớ gì ta không tin và yêu thêm một chút nữa, vào những điều ta đang có?

Và cớ gì, ta lại quên mất rằng sau bao nhiêu muộn phiền, cay đắng, vẫn sẽ có một vòng tay âm thầm đón đợi, và nói ta nghe những lời ủi an giản dị mà êm đềm như thế ...

Con chim sẻ của anh
Con chim sẻ tóc xù
Con chim sẻ của phố ta
Đừng buồn nữa nhá
Bác thợ mộc nói sai rồi
Nếu cuộc đời này toàn chuyện xấu xa
Tại sao cây táo lại nở hoa
Sao rãnh nước trong veo đến thế?
Con chim sẻ tóc xù ơi
Bác thợ mộc nói sai rồi.

------

Ghi chú: Thật tình cờ, góc phố gần nhà tôi cũng có một cây táo. Mùa này, cây táo đã nở hoa, và quả mọc trĩu cành! :-)