Tìm kiếm

Trà quán

Khi nghe tôi chia sẻ ý tưởng lập một cái gọi là "trà quán trên mạng", một người bạn của tôi đã thắc mắc rằng tại sao lại là trà quán chứ không phải là quán cà phê hay quán kem, hay một loại quán nào khác? Xem tiếp

Chủ nhân

Cho dù bạn đã biết tôi từ trước, cho dù bạn chỉ mới biết đến tôi khi tình cờ ghé ngang qua cái "trà quán" này, điều đó không quan trọng. Điều quan trọng là bạn đã ghé ngang qua và dừng lại ở cái góc đơn sơ này của tôi. Vậy thì, hãy để những "chén trà" hàn huyên gắn kết chúng ta! Xem tiếp

Được sống đã là một niềm hạnh phúc

Hôm nay trong lúc lướt web, tình cờ đọc được bài phỏng vấn MC Diễm Quỳnh. Có thiện cảm với chị này từ hồi còn học phổ thông, nên mặc dù cái tựa nó hơi lá cải một chút ("MC Diễm Quỳnh: Chồng tôi không thích vợ nổi tiếng") vẫn chịu khó click vào đọc. Và quả thực, lâu rồi mới đọc được một bài phỏng vấn celebrity dễ chịu và dễ cảm đến như vậy. Dễ chịu, vì không có cảm giác người trả lời phải gồng lên, cố tạo ấn tượng, cố tạo dựng một hình ảnh nào đó về mình và thế giới của mình. Dễ cảm, vì thấy được ở đó chân dung một người phụ nữ hiện đại rất gần gũi, rất thật, với những triết lý sống giản dị mà rất ý nghĩa.

Ví dụ như mấy đoạn này:

Chị đang là một phụ nữ bận rộn trong hạnh phúc? Hay chị đang phải hy sinh quá nhiều thứ cho sự nghiệp của mình?

- Tôi có cảm giác mọi người nhìn thấy tôi rõ hơn bản thân tôi, những câu hỏi kiểu của bạn làm tôi nghĩ mình phải ra soi gương xem thế nào? Bận rộn ư? Bây giờ có mấy ai đi làm mà không bận. Trông mình thế này là đang bận lắm à? Hạnh phúc ư? Đó là cảm giác và nó luôn thay đổi. Cứ cười toe toét khi gặp bạn bè thì họ nghĩ mình hạnh phúc rồi.

Vậy nên cách nói “bận rộn trong hạnh phúc” cũng thật mơ hồ. Gật đầu ngay cũng được nhưng người hay thay đổi cảm xúc như tôi thì lại cứ thích ngẫm nghĩ về nó. Xét cho cùng được bận rộn vì cái gì mình yêu thích dù là việc nhà hay việc cơ quan, hay thậm chí việc bạn bè lớp cũ thôi, cũng là hạnh phúc rồi mà.

Cuộc sống hiện tại chắc chắn sẽ khiến chị hài lòng nhiều điều, bởi nếu không hài lòng thì chị sẽ khó tiếp tục điều hành được lượng công việc lớn như vậy. Nhưng điều gì làm chị hài lòng nhất? Và điều gì gây cho chị day dứt nhất?

- Tôi muốn nói là được sống, để làm việc, để nuôi dạy con cái, xét cho cùng là điều đáng hài lòng rồi. Khi bạn phải tiễn người em gái thân thiết nhất, xinh đẹp giỏi giang ra đi vội vã ở tuổi 30 vì căn bệnh ung thư, bạn sẽ thấy mình không nên phàn nàn vì những ngày đang sống.

Mỗi ngày qua như trên một chuyến tàu, cuộc sống cứ trôi đi, hành trình sẽ chuyên trở thêm trải nghiệm, vui có, buồn có, thành công và thất bại đan xen, nhưng dứt khoát nó hơn hẳn việc mãi mãi phải dừng lại. Suy nghĩ đó khiến tôi nhìn cuộc sống tích cực hơn, và chả còn thấy day dứt bởi điều gì nữa.

Những gì mình đang có, những gì mình muốn có, sẽ có được nếu ta tiếp tục hành trình, không mệt mỏi kêu than. Và tất nhiên mình sẽ vui nhiều hơn, có năng lượng sống hơn.

Vì thế, tôi ấn nút "like" cho bài phỏng vấn này (đọc ở đây), và đặt lại tựa cho thật đúng với nó là "MC Diễm Quỳnh: Được sống đã là một niềm hạnh phúc".