Tìm kiếm

Trà quán

Khi nghe tôi chia sẻ ý tưởng lập một cái gọi là "trà quán trên mạng", một người bạn của tôi đã thắc mắc rằng tại sao lại là trà quán chứ không phải là quán cà phê hay quán kem, hay một loại quán nào khác? Xem tiếp

Chủ nhân

Cho dù bạn đã biết tôi từ trước, cho dù bạn chỉ mới biết đến tôi khi tình cờ ghé ngang qua cái "trà quán" này, điều đó không quan trọng. Điều quan trọng là bạn đã ghé ngang qua và dừng lại ở cái góc đơn sơ này của tôi. Vậy thì, hãy để những "chén trà" hàn huyên gắn kết chúng ta! Xem tiếp

Cà phê ... mưa

Viết nhân đọc tập tản văn “Cà phê …mưa” của Nhạc sĩ Dương Thụ


Cà phê. Mưa. Dương Thụ. Ba từ đó cộng lại, với tôi, như một giai điệu êm ái tuyệt vời.  Vì vậy, tôi đã không ngần ngại “fall in love” với tập tản văn này ngay từ cái nhìn đầu tiên và rồi cứ thế mải mê “nhấm nháp” hương vị của nó. Đọc “Cà phê … mưa” vào những ngày của mùa mưa Sài Gòn cũng hệt như thưởng thức một tách cà phê ngọt-đắng-ấm-nồng nàn vào một buổi chạng vạng, khi cơn mưa ngoài trời đang rơi thật khẽ …

Tôi thích nhạc Dương Thụ. Nhạc của ông giản dị nhưng tinh tế, êm đềm nhưng lại len lỏi vào lòng người nghe lúc nào không hay. Mỗi khi nghe nhạc của ông, lại thấy tâm hồn mình bỗng như một mảnh đất khô cằn hồi sinh sau cơn mưa, và những nỗi nhớ nhung bồi hồi là những hạt mầm đồng loạt đâm chồi nảy lộc trên mảnh đất ấy. Những câu chuyện của Dương Thụ trong “Cà phê … mưa” cũng mang đến những cảm giác tương tự như khi nghe nhạc của ông vậy. Dịu dàng. Xao xuyến. Nhưng khiến người ta thương nhớ, nghĩ ngợi, và day dứt.

Thương nhớ. Về một Hà Nội và những làng quê, phố thị, những mùa xuân đậm hồn Việt chất Bắc nay đã phai nhạt nhiều và chỉ còn là những dấu vết mờ mờ của ký ức cũ. Những tản văn này trong "Cà phê ...mưa" có phần ảnh hưởng chút ít của Nguyễn Tuân, Vũ Bằng, dẫu ít lãng mạn bay bổng hơn, nhưng đời hơn và gần hơn.

Nghĩ ngợi. Về chuyện liệu mình có thực sự đang sốngđược sống một cách đúng nghĩa trong cái thời đại mà tất thảy mọi người đều như đang tham gia vào một “cuộc đua 100 mét đến thành đạt” (chữ của Dương Thụ). Những câu chuyện của “Cà phê … mưa” không khuyên răn người ta theo kiểu hãy sống chậm lại, nhưng bảo ta đừng sống vội, và khiến ta hiểu rằng cuộc sống vẫn còn đó những giấc mơ đẹp đẽ khác để theo đuổi chứ không chỉ cái “cuộc đua 100 mét” kia.

Day dứt. Vì hình như không chỉ Dương Thụ biết điều đó. Mình cũng biết điều đó. Và nhiều người khác cũng biết điều đó. Vậy mà tại sao tất cả những mất mát, những xói mòn văn hóa, những “cái chết khi đang sống” ấy vẫn đang ngày ngày diễn ra trong sự nuối tiếc và bất lực của chúng ta? Như một ngụm cà phê đắng nghét.

Bóng tối đen như ly cà phê

Bóng tối đắng như ly cà phê

Em uống, từng ngụm nhỏ bóng tối

Từng ngụm nhỏ bóng tối …

Cái duy nhất tôi không thích về “Cà phê …mưa” là cái cảm giác đắng nghét đó. Nhưng dẫu sao, thức tỉnh nhờ vị đắng, vẫn còn mừng hơn là ngủ quên.

 

--------

VIẾT TRONG MƯA

(Trích "Cà phê ... mưa" - Dương Thụ)

Tôi không có áo mưa, nên trốn mưa trong một quán nhỏ.

Cà phê mưa, chỉ có mình tôi cùng dãy bàn im lặng, và có lẽ cả hàng triệu giọt mưa nữa, ngoài kia. Chúng đang rơi để tạo nên tiếng đàn mưa, trên mái phố nghèo.

Cô bán quán ngán ngẩm vì trời mưa, nên tắt nhạc. Thế là thoát nạn. Bây giờ chỉ còn thứ âm nhạc thật sự, thứ âm nhạc tinh khiết của trời đất: nhạc mưa.

Nhạc mưa có nhiều bè. Tiếng mưa gần xối bên hiên quán dào dạt, tiếng mưa xa ầm ào mơ hồ, và tiếng mưa rỏ giọt xen vào đếm nhịp trong chiếc xô nhôm cô chủ quán vừa đem ra hứng nước...

Cả ngày bị cầm tù trong nhạc máy (thứ nhạc được chế tạo từ các phòng thu tối tân ở Hoa Kỳ mang nhãn hiệu hải ngoại, uốn éo, rên rỉ, giả vờ yêu, giả vờ đau khổ). Thoát ra khỏi nó không phải là chuyện dễ. Hàng xóm, hễ cứ mở mắt là mở nhạc, nghe. Nhào ra ngoài đường đâu cũng có nhạc, nghe. Chui vào quán để làm việc, nghe. Đến nhà bạn, chị vợ tức tốc bật nhạc để khoe dàn máy xịn, phải nghe! Ôi... cho nên tôi phải thầm cảm ơn mưa. Cái im lặng tuyệt đỉnh do âm thanh dữ dội của mưa rơi mang lại đã trả cho tôi phút được trở về mình, được đọng lại cái nội-tâm-người hiếm hoi, vâng, thật hiếm hoi trong thời buổi khuấy động của âm thanh mưu sinh thường nhật.

Tôi sống một mình và hay nhớ những cái vớ vẩn trong những lúc mưa như thế này. Nỗinhớ ấy có tên là Mưa, nó như một bài hát không lời.

Làm sao chuyển dịch được những hạt mưa bé tí vào cái không cùng của tâm tưởng. Làm sao...

Có lẽ Chopin đã làm được khi ông viết Prélude No.1.

Có lẽ Paul Mauriat đã làm được khi ông soạn cho dàn nhạc bản Transparent.

Và “Ngoài hiên giọt mưa thu thánh thót rơi...” của Đặng Thế Phong, có lẽ...

Ta nghe trong những nhạc phẩm ấy nỗi u hoài xa rộng của kiếp người mang tên Mưa và cái cảm hoài về một thời người tủi nhục mang tên Mưa...

Vẫn mưa.

Cơn mưa kéo dài làm lạnh cả buổi chiều, khiến tôi phải thu mình lại trong chiếc áo gió sờn cũ

Mùa thu đến rồi chăng? Kỷ niệm...

Thuở ấy, bạn bè dăm ba người cùng lứa tụ tập trong quán nước đầu phố. Miếng ni lông che quán không đủ cho cả lũ nên mưa thấm ướt vai áo, bắn vào mặt mát lạnh, tỉnh người. Chén chè nóng bốc khỏi ủ trong lòng bàn tay. Khói thuốc lá Tam Đảo bay vào trong mưa, thơm mùi năm tháng cũ. Đãi đằng nhau một chén nước năm xu, một bài hát ru mới làm, vài câu thơ nhặt nhạnh được đâu đó. Chia nhau từng mẩu thuốc đen và cả khát vọng dâng hiến cho nghệ thuật. Kỷ niệm ...


Mưa thì bao giờ cũng thế, không có tuổi, không diện mạo, không lời lẽ. Còn chúng ta, có được những cái để mà nhớ nhung, để mà nhìn ngắm, để mà nói, chúng ta già đi mỗi ngày, có khi già đi chỉ sau một cơn mưa như thế này.

Cô chủ quán lặng lẽ thay chiếc xô đầy nước bằng một chiếc chậu thật lớn.

Nhưng cơn mưa đã tạnh.

Vậy mà nhạc mưa vẫn còn đó trong tiếng nước mái hiên rỏ giọt tí tách ...

Mưa đi rồi

Đi xa rồi

Mưa để tiếng lại ...