Tìm kiếm

Trà quán

Khi nghe tôi chia sẻ ý tưởng lập một cái gọi là "trà quán trên mạng", một người bạn của tôi đã thắc mắc rằng tại sao lại là trà quán chứ không phải là quán cà phê hay quán kem, hay một loại quán nào khác? Xem tiếp

Chủ nhân

Cho dù bạn đã biết tôi từ trước, cho dù bạn chỉ mới biết đến tôi khi tình cờ ghé ngang qua cái "trà quán" này, điều đó không quan trọng. Điều quan trọng là bạn đã ghé ngang qua và dừng lại ở cái góc đơn sơ này của tôi. Vậy thì, hãy để những "chén trà" hàn huyên gắn kết chúng ta! Xem tiếp

Viết cho miền địa đàng ngày ấy ...

Anh,

Mai là 21/6, anh nhớ không?

Ngày này năm ấy, Adam và Eva đã cùng nhau bước vào vườn địa đàng. Địa đàng ngày ấy chói lòa ánh sáng của tình yêu, và của những mơ ước trong veo về một ngày mai hạnh phúc ...

Rồi đến một hôm cũng là ngày ấy, nhưng miền địa đàng trong ta chỉ còn là một dấu vết mờ xa ... Là vì địa đàng không còn trong ta, hay vì ta đã rời bỏ vườn địa đàng ngày ấy?

Những ngày mưa tháng sáu, câu hỏi ấy lại về trong em. Bất chợt. Xáo động.

Nếu Eva chỉ là Eva thích dạo chơi trong khu vườn hoa lá bình yên ấy, có lẽ vườn địa đàng sẽ vẫn mãi còn đó. Nếu Eva chỉ là một Eva của dịu êm, của lụa là và tránh xa trần thế, thì hôm nay, mình đã không phải nghĩ về vườn địa đàng như một ký ức. Phải không anh?

Nhưng, Eva đã không thể là một nàng Eva như thế!

Đừng quên trong em cánh buồm hoài bão cũng căng tràn

Cũng nỗi khát thèm phiêu lưu biết đâu là bến bờ

Mà yêu anh là sống ...

Mà thương nhau là giấu kín

Điều bí mật thuở xa xưa trôi mãi theo bất tận ...

...

Em

Từ hoang vu ấy

Đâu phải đến với đời để như cỏ cây vô nghĩa?

Từng đêm thổn thức ngóng chờ

Bao chuyện hờn ghen ai ngờ

Miền địa đàng dấu vết cứ xa mờ ...

Em nghĩ, Eva biết trần gian nhiều trái đắng. Eva biết trần gian là những lo toan, những chông gai, những chuyện hờn ghen, trách móc chẳng ngờ … Nhưng Eva cũng không muốn làm một loài cỏ cây vô nghĩa trong khu vườn bình yên. Điều bí mật đó của Eva tưởng chừng như đã được chôn sâu, đã quên lãng. Vì yêu. Vì thương. Vì nhiều điều chẳng ai hiểu.

Nhưng rồi, chuyện gì đến vẫn cứ đến. Từ lúc nào chẳng biết, ta xa vườn địa đàng …

Từ khi ta mang điều bí mật về trần gian
Anh có bao giờ nguôi ngoai tìm lại dấu địa đàng?
Ngày yêu thương tiếng sinh hạ những mùa màng 
Rồi ngày âm u những tiếc nuối mình ta mang...

Em biết, đâu đó trong anh, trong em vẫn còn những tiếc nuối về miền địa đàng ngày ấy. Nhưng anh biết không, ta không cần phải ở trong vườn địa đàng thì mới thấy địa đàng. Vườn địa đàng sẽ mãi còn đó, chừng nào ta còn nhau trong tâm tưởng ...

Địa đàng ở chính nơi này

Trong tâm tư thật thà

Ta có nhau…