Khi nghe tôi bảo là tôi đã khóc khi xem “Mamma Mia”, bạn tôi tròn mắt: “Trời, cái phim đó toàn hát hò với nhảy múa, vui thí mồ, có gì đâu mà khóc!”. Nhiều người khác cũng nói hệt như vậy với một vẻ mặt hết sức ngạc nhiên. Ừ, thực ra đó là một bộ phim ca nhạc vui nhộn. Ừ, thực ra, tôi cũng chỉ khóc có chút xíu ở một phân cảnh ngắn ngủi thôi. Ừ, thực ra gọi là “khóc” thì cũng không đúng lắm, chỉ là tự dưng xem xong phân cảnh đó, thấy cay cay sống mũi mới biết nước mắt ứa ra tự bao giờ …
Nhưng tôi nghĩ, nếu bạn đã làm mẹ, hoặc là con gái của một bà mẹ nào đó, hẳn sống mũi bạn cũng sẽ cay cay khi xem đến đoạn này của “Mamma Mia”. Hoặc có thể là bạn sẽ không khóc, bởi đó chỉ là một đoạn phim giản dị với một bản nhạc giản dị, nhưng nó sẽ khiến bạn nhớ rất lâu! Bởi sẽ có ít nhất một lần trong đời, bạn sẽ sống với cái cảm giác có điều gì đó “trôi qua kẽ tay” mình như thế …
SLIPPING THROUGH MY FINGERS
(TRÔI QUA KẼ TAY)
|
Schoolbag in hand, she leaves home in the early morning |
Cặp sách trong tay, con bé rời nhà vào buổi sớm Vẫy chào tạm biệt tôi với nụ cười ngây thơ Tôi ngắm con bé bước đi, lòng chợt dâng lên một nỗi buồn vô cớ Và tôi ngồi lặng mình trong giây lát Cảm giác như tôi đã mất con bé mãi mãi Khi mà tôi vẫn chưa thực sự bước vào thế giới của nó Niềm hạnh phúc của tôi là được chia sẻ với con những nụ cười Ôi, đứa con gái bé bỏng của tôi …
|
“Uyên yêu quí – để có con, mẹ cũng như bao bà mẹ khác đã phải trải qua những ngày mang nặng đẻ đau và nuôi nấng vất vả. Dù khi con ở trong bụng, mẹ vẫn muốn sinh ra con gái đầu lòng thì cho đến lúc cơn đau dữ dội và con lọt lòng, mẹ lại hơi buồn vì cứ nghĩ con là con gái sau này sẽ gặp bao nỗi vất vả như mẹ bây giờ. Mẹ vốn ích kỷ, rất ích kỷ trong tình cảm. Liệu sau này con có ở mãi mãi với mẹ không?” (Trích nhật ký của mẹ)
“Khi đoàn tàu lăn bánh đưa con gái của ba đi xa, rất lâu sau nhiều năm trời, ba đã khóc. Bởi ba cảm giác rằng đoàn tàu đó sẽ đưa con gái của ba rời xa ba mãi mãi” (Trích thư của ba)
Hồi tôi phải vào thành phố học đại học xa nhà, người đưa tôi ra ga lần nào cũng là ba, chứ không phải mẹ. Những lúc tôi đi, mẹ thường đang bận làm một thứ gì đó. Tôi chào: “Con đi nha mẹ”, mẹ chỉ “Ừ, con đi!”, thế thôi! Mẹ tôi vốn khó tính, nghiêm khắc đến mức có phần lạnh lùng trong chuyện nuôi dạy con cái, nên tôi cũng chưa bao giờ thắc mắc về điều đó. Nhưng rồi vào đúng cái giây phút mà những hình ảnh của bà mẹ và đứa con gái trong “Slipping through my fingers” lướt qua trên màn hình film Mamma Mia, tất cả bỗng như ùa về và tôi chợt hiểu vì sao mẹ luôn “tình cờ” bận một việc gì đó đúng lúc tôi đi. Và vì sao ba tôi luôn vội quay lưng đi mỗi khi tàu vừa lăn bánh … Liệu có ai đủ dũng cảm để đứng nhìn điều gì đó rất mực thân thương cứ thế “trôi qua kẽ tay” mình hay không?
|
Slipping through my fingers all the time |
Đứa con bé nhỏ của tôi, đang tuột khỏi tay tôi mãi mãi Dù tôi cố gắng níu lại mỗi phút giây, mỗi cảm xúc trong từng khoảnh khắc ấy Nhưng mọi thứ vẫn cứ thế trôi qua kẽ tay Liệu tôi có thực sự hiểu được những gì trong tâm trí con bé không? Bởi cứ mỗi khi tôi nghĩ rằng mình sắp đến gần được thế giới của con Thì con bé lại lớn lên, và rồi lại tuột khỏi vòng tay tôi mãi … |
Tôi là người thích tưởng tượng, và đã hơn một lần, tôi tưởng tượng ra đứa con gái bé bỏng của mình (tôi thích có con gái!). Nghe có vẻ buồn cười, vì tôi chưa có con. Nhưng thực sự là khi xem Mamma Mia, tôi đã khóc, một phần vì … nhớ mẹ, và một phần vì tôi nghĩ đến lúc mà tôi cũng sẽ là một bà mẹ và phải ngắm tình yêu lớn lao nhất của mình tuột khỏi vòng tay mình như thế.
Và tôi sợ. Mặc dù tôi thường khăng khăng khẳng định rằng tôi có thể bỏ dở mọi thứ chứ chuyện nuôi dạy con thì nhất quyết không nhường lại cho ai, nhưng tôi vẫn sợ ... Tôi sợ giữa thời đại mà mọi thứ đều gấp gáp và bề bộn thế này, liệu tôi có giành giật được với cuộc sống những khoảng lặng ấm áp để dành cho con hay không? Hay một lúc nào đó tôi chợt giật mình nhận ra mình đã bỏ rơi những khoảnh khắc quý giá thế này:
|
Sleep in our eyes, her and me at the breakfast table And a sense of guilt I can't deny |
Vẫn còn ngái ngủ, hai mẹ con ngồi ở bàn ăn sáng Đôi khi giật mình thảng thốt, tôi nhận ra rằng tôi đã để những phút giây quý giá ấy trôi qua Để rồi khi con bé đi, còn lại trong tôi chỉ là những ưu phiền Và một cảm giác tội lỗi mà tôi không thể chối bỏ Điều gì đã xảy ra với những chuyến phiêu lưu tuyệt vời? Và cả những nơi chốn mà tôi đã hứa hẹn cùng con đi tới Chỉ vài lần chúng tôi làm được điều đó, còn hầu hết vẫn dở dang Mà tôi chẳng biết tại sao … |
|
Sometimes I wish that I could freeze the picture And save it from the funny tricks of time Slipping through my fingers Slipping through my fingers all the time
|
Đôi khi tôi ước gì giá như mình có thể “đóng băng” những khoảnh khắc này lại Và níu giữ nó khỏi trò đùa khắc nghiệt của thời gian Nhưng tất cả vẫn cứ trôi qua kẽ tay Và trôi qua kẽ tay mãi mãi … |
Có lẽ bây giờ bạn đã hiểu vì sao tôi lại khóc …
