Tìm kiếm

Trà quán

Khi nghe tôi chia sẻ ý tưởng lập một cái gọi là "trà quán trên mạng", một người bạn của tôi đã thắc mắc rằng tại sao lại là trà quán chứ không phải là quán cà phê hay quán kem, hay một loại quán nào khác? Xem tiếp

Chủ nhân

Cho dù bạn đã biết tôi từ trước, cho dù bạn chỉ mới biết đến tôi khi tình cờ ghé ngang qua cái "trà quán" này, điều đó không quan trọng. Điều quan trọng là bạn đã ghé ngang qua và dừng lại ở cái góc đơn sơ này của tôi. Vậy thì, hãy để những "chén trà" hàn huyên gắn kết chúng ta! Xem tiếp

Những ngày rất ngắn (hay La Vie En Rose)

Dạo này bỗng dưng thấy ngày rất ngắn.

Có những ngày, cảm giác như mình vừa bước chân khỏi cổng nhà, vừa thấy mấy chú chim sẻ nhảy lích chích đón bình minh bên giàn mướp nhà hàng xóm đấy. Mà chớp mắt một cái, đã lại thấy mình đứng trước cổng nhà, dưới ánh đèn vàng buổi tối rọi xuống mấy chậu mười giờ ngủ đêm trong sân. Cứ như vừa dịch chuyển từ múi thời gian này sang múi thời gian khác trong chớp mắt vậy. Nhưng kể vậy, không phải là vì muốn than (hoặc khoe) mình bận. Đã qua rồi cái thời tỏ ra trời ơi tui bận tui bận (và cũng có nghĩa là tui thành đạt) dữ lắm nè! ^^ Giờ thì chỉ thích giống như một con thiên nga, dẫu hai chân dưới nước có đang quẫy sóng điên cuồng thì vẫn lướt trên mặt hồ thật là ung dung nhàn tản.

Với lại, ngày có thể rất ngắn, nhưng cảm xúc thì lại rất dài. Như lúc chờ mong tháng sáu đến. Tháng sáu năm nào cũng là tháng của đủ thứ cột-mốc-quan-trọng. Nhưng năm nay không mong tháng sáu vì những cột mốc đó.  Bởi cái cảm giác nôn nao rạo rực hồ hởi của thuở ban đầu đã được thay bằng những thứ khác lắng đọng, bình thản hơn. Tháng sáu năm nay tựa như một chốt then cài lại một chặng đường, và mở ra một chặng đường mới với những dự định mới. Cho mình. Ừ, chính mình! Sau những ngày dài nghĩ suy và chọn lựa…

Em đặt tên cho tháng sáu là tháng “La vie en rose”. Vì chẳng hiểu sao cứ nhớ hoài một khoảnh khắc của một đêm một tháng sáu năm nào đó. Khi em đứng trong một góc tối, ngắm nhìn ánh sáng nhập nhoạng và chút không gian yên tĩnh còn sót lại sau một sự kiện náo nhiệt, bỗng có một chàng trai với đôi mắt nắng-thủy-tinh từ đâu bước tới: “Thưa cô, xin cô cho tôi hỏi, lúc nãy ở đây có gì mà náo nhiệt đến thế?”. Chàng hỏi, tiếng Anh nặng accent Pháp. Sau khi nghe em blah blah về chuyện sự kiện này sẽ mở ra một chặng đường mới của chúng tôi  như thế nào blah blah, chàng nghiêng người lịch lãm: “Thật tuyệt quá. Tôi xin chúc chặng đường mới ấy thật nhiều thành công”, rồi dớm bước đi. Đúng lúc ấy, bỗng dưng giai điệu của La vie en rose vang lên từ đâu chẳng rõ, như thể nó đã ở sẵn đó để làm nền cho thước phim đậm phong cách Pháp đầy lãng mạn này ^^. Chàng quay lại, mỉm cười thêm một lần nữa. Ấm áp. Em cũng cười. Vậy đó, đôi khi thứ làm ta nhớ nhất không phải là cái gì hào nhoáng mà lại là những khoảnh khắc vu vơ ngắn ngủi. Chẳng hạn như nụ cười của một người lạ!

Rồi bỗng từ hôm đó em hay nghe La vie en rose. Những lúc “hai chân quẫy sóng điên cuồng” lại càng hay nghe. Vì La vie en rose có nghĩa là “life in pink” – cuộc sống màu hồng, nghe  dễ chịu. Em hay dịch chệch đi thành “cuộc sống là một bông hồng”. Ừ, dẫu những tháng ngày tuổi trẻ cũng chỉ ngắn ngủi như một đóa hồng, và lâu lâu cuộc sống sẽ tòi ra vài cái gai đâm ta đau điếng, nhưng cơ bản là đẹp! Chẳng hạn như em luôn tự thấy may mắn lớn nhất của đời mình là dẫu công việc có vất vả đến đâu, lúc nào cũng được làm việc với những người giỏi và tử tế. Tự thấy hạnh phúc lớn nhất của đời mình là dẫu cuộc sống có gấp gáp bộn bề lo toan đến mấy, vẫn có người đợi mình cùng bước chậm. La vie en rose!

Chặng đường sắp tới chắc là sẽ nhiều hoa hồng, và sẽ nhiều gai (có khi gai còn nhiều hơn hoa!^^). Ừ, nhưng mà có thế mới là cuộc sống, và mới có cái để mà...viết note. Phải vậy không? ^^

Every day words seem to turn into love songs

Give your heart and soul to me

And life will always be

La vie en rose

...

La Vie En Rose (Lisa Ono)