Một ngày, giữa bộn bề tất bật, ta bỗng bắt gặp một mảnh vườn quê đẹp như thơ. Gặp lần đầu, mà ngỡ như thân quen tự kiếp nào, nên gọi là vườn xưa ...
Vườn xưa - mảnh vườn ngát hương hoa bưởi. Mỗi mùa chỉ độ mấy bông thôi mà thơm nồng cả giấc mơ trưa
![]()
Có chú bướm trắng ngủ quên trên khóm rau lang. Giấc mơ của chú hẳn là bình yên lắm!
![]()
Hoa của rau. Hoa hành trắng tinh khôi. Hoa thì là vàng rực tựa những chùm pháo hoa li ti.
![]()
![]()
Ớt đỏ, mồng tơi tím, khế xanh - những gam màu quê đẹp diệu vợi ...
![]()
![]()
![]()
Hoa bắp (hay râu bắp?) mong manh tựa tơ trời
![]()
Mong manh, mong manh lắm. Mong manh đến mức ta không biết liệu có còn được gặp lại những mảnh vườn xưa tựa thiên đường như thế, liệu có giữ cho riêng mình những ký ức đẹp nao lòng đến thế ...
...
Hai ta như ngày nắng tránh ngày mưa
Như mặt trăng mặt trời cách trở
Như sao hôm sao mai không cùng ở
Có bao giờ cùng trở lại vườn xưa?
Hai ta như sen mùa hạ cúc mùa thu
Như tháng mười hồng tháng năm nhãn
Em theo chim đi về tháng tám
Anh theo chim cùng với tháng ba qua.
Một ngày xuân em trở lại nhà
Nghe mẹ nói anh có về hái ổi
Em ngước nhìn vòm cây gió thổi
Lá như môi khẽ gọi anh về.
Lần sau anh trở lại một ngày hè
Nghe mẹ nói em có về bên giếng giặt
Anh nhìn giếng, giếng sâu trong vắt
Nước như gương soi lẻ bóng hình anh.
...
(Trích "Vườn xưa" - Tế Hanh)
