Tìm kiếm

Trà quán

Khi nghe tôi chia sẻ ý tưởng lập một cái gọi là "trà quán trên mạng", một người bạn của tôi đã thắc mắc rằng tại sao lại là trà quán chứ không phải là quán cà phê hay quán kem, hay một loại quán nào khác? Xem tiếp

Chủ nhân

Cho dù bạn đã biết tôi từ trước, cho dù bạn chỉ mới biết đến tôi khi tình cờ ghé ngang qua cái "trà quán" này, điều đó không quan trọng. Điều quan trọng là bạn đã ghé ngang qua và dừng lại ở cái góc đơn sơ này của tôi. Vậy thì, hãy để những "chén trà" hàn huyên gắn kết chúng ta! Xem tiếp

Tình yêu và Định mệnh

 

 

Tình yêu và Định mệnh – đặt hai khái niệm lại gần nhau, và ta có một cái tựa sến như … phim Đài Loan. :D

Nhưng nếu bây giờ hỏi: “Bạn có tin vào định mệnh?”, chắc trong số mười người sẽ có đến chín người rưỡi trả lời “Có”.

Định mệnh (hoặc “duyên số”, hoặc “số phận”, hoặc cụm từ nào đó tương tự như thế) thường được cho là nguyên nhân gắn kết lẫn gây đổ vỡ của những mối quan hệ. Đến với nhau tại duyên, yêu nhau cũng tại duyên, thành đôi cũng nhờ duyên. Và cuối cùng, phỏng vấn một kẻ vừa “gãy cánh uyên ương”, kết thúc câu chuyện bao giờ cũng là một tiếng thở dài “chắc tại không có duyên…”

Vậy, định mệnh là cái gì mà có sức mạnh ghê gớm đến thế?

Tôi thích khái niệm này:

“Destiny is the bridge you build to the one you love” (Định mệnh là cây cầu ta xây để đến với người ta yêu) (*)

Chúng ta thường nghĩ về định mệnh, duyên số như một sức mạnh siêu nhiên nào đó mà ta không kiểm soát được. Nhưng ngẫm nghĩ lại, những chuyện dang dở theo kiểu “không ai hiểu vì sao tình yêu tan vỡ/ như hoa ven mặt hồ tàn theo gió mùa thu” đâu có là bao, mà thường đi kèm với những tiếng “giá như”: “Giá như ngày đó anh đừng vô tâm như thế”, “Giá như em không trẻ con như thế”, “Giá như chúng mình chịu hiểu nhau hơn” …

Có một người hay nói với tôi rằng: “Trên đời này chỉ có hai tình cảm là vô điều kiện. Đó là tình yêu thương của cha mẹ dành cho con cái và tình yêu sét đánh. Còn mọi thứ tình cảm trên đời này đều có điều kiện cả”. Nghe sao mà … phũ phàng. Nhưng thực ra, biết như vậy không phải là để cảm thấy cuộc đời này sao mà thực dụng quá, mà biết như vậy là để hiểu rằng để có một mối quan hệ đẹp và bền vững, ta phải thực sự biết cách bồi đắp. Đó không phải là một thứ từ trên trời rơi xuống hay được ban tặng ngẫu nhiên, mà là “quả ngọt” gặt hái được sau rất nhiều nỗ lực yêu thương, quan tâm, chia sẻ, và cả kiên nhẫn, tha thứ.

Nói cách khác, giữa hai con người, giữa hai trái tim luôn luôn có một khoảng cách nào đó. Và chính ta phải là người “xây cầu” để đến được, và để gìn giữ trái tim của người mà ta yêu thương. Nếu chỉ mới bắc xong một nhịp cầu rồi ta nhởn nhơ đứng đó ngắm mây gió, hoặc xây qua quít vội vàng, thì lắm khi cầu chưa xây xong mà giông bão đã kéo đến, hay cầu vừa xong thì đã gãy. Khi ấy, ta lại thường đổ lỗi cho định mệnh, mà nào biết rằng định mệnh được sinh ra và thành hình trong chính cái giây phút ta xây từng nhịp cầu. Định mệnh nằm trong chính tay ta!

Có thể có ai đó sẽ phản bác quan điểm này và cho rằng đó chỉ là quan điểm của một kẻ lý trí và dám ngông nghênh thách thức số phận. Tôi cũng không dám chắc là mình tin 100% vào quan điểm đó. Nhưng tôi thích nghĩ về định mệnh theo cách như thế, bởi nó nhắc ta phải yêu thương nhiều hơn, và phải nỗ lực để trở thành một con người xứng đáng hơn với những yêu thương mà ta may mắn được đón nhận từ những người thân yêu của mình.

Chỉ cần chừng đó thôi, có thể sẽ khiến “cây cầu định mệnh” của ta rất khác!


(*) Tôi biết được câu này khi xem phim “My Sassy Girl” (“Cô nàng ngổ ngáo” – phiên bản Hollywood). Chao ôi, cái phim sao mà dễ thương!