Tìm kiếm

Trà quán

Khi nghe tôi chia sẻ ý tưởng lập một cái gọi là "trà quán trên mạng", một người bạn của tôi đã thắc mắc rằng tại sao lại là trà quán chứ không phải là quán cà phê hay quán kem, hay một loại quán nào khác? Xem tiếp

Chủ nhân

Cho dù bạn đã biết tôi từ trước, cho dù bạn chỉ mới biết đến tôi khi tình cờ ghé ngang qua cái "trà quán" này, điều đó không quan trọng. Điều quan trọng là bạn đã ghé ngang qua và dừng lại ở cái góc đơn sơ này của tôi. Vậy thì, hãy để những "chén trà" hàn huyên gắn kết chúng ta! Xem tiếp

Sài Gòn - mùa hoa sữa

Nhà tôi ở Quận 7. Đường về nhà đi qua đại lộ Nguyễn Lương Bằng - bên đường trồng đầy hoa sữa. Hoa sữa nay không còn là "đặc sản" của riêng Hà Nội. Sài Gòn cũng có hoa sữa. Đà Nẵng cũng có hoa sữa.

Nhưng những cảm xúc, những ký ức mà hương hoa sữa gợi lên trong tôi thì ở nơi nào cũng vậy -  nồng nàn và váng vất.

Buổi tối đi làm về, vừa tới đầu đường, chưa thấy cây mà đã thấy hương hoa ùa ra chào đón. Mải miết đi qua. Không dám dừng lại lâu vì sợ mình sẽ say hương hoa, và sợ mình sẽ nhớ...  Nhớ tuổi mười lăm với những ngày đạp xe vòng quanh con đường Huỳnh Thúc Kháng để nghe hương sữa quyện trên vai. Nhớ cái người đã bẻ cho mình nhành hoa đầu tiên với những dòng thơ nắn nót: "Tuổi mười lăm em lớn từng ngày. Một buổi sáng em bỗng thành thiếu nữ. Hôm ấy mùa thu anh vẫn nhớ. Hoa sữa thơm ngây ngất ven hồ ...".



Tôi đã đọc nhiều bài thơ, nghe nhiều bản tình ca về hoa sữa. Nhưng với tôi, tác phẩm văn chương về hoa sữa hay nhất mà tôi từng đọc lại là một bài thơ văn xuôi (là văn xuôi nhưng đọc nghe như thơ) mà tôi tình cờ đọc được từ hồi còn cắp sách đến trường. Theo trí nhớ của tôi, bài thơ ấy nằm giản dị ở một góc nhỏ của tờ báo tỉnh nhà. Tôi thích đến mức đã cắt bài thơ ấy ra để dành và sau đó chép lại vào sổ tay. Mỗi lần lật ra đọc, dẫu không phải mùa thu, tôi vẫn cảm giác như quanh mình bỗng ùa về một trời hoa sữa. Và cả một trời ký ức day dứt nhớ thương...

HOA SỮA

(Lương Ngọc An)

Biết nói gì về hoa sữa đây em. Khi hoa lãng tử đã rụng đầy vai áo. Lúc thơm thảo hoa đậu cùng thơm thảo. Lúc phù du hoa dứt áo phù du...

Hoa sữa làm nên một nửa mùa thu. Là tinh tuý của nắng mùa xuân - gió mùa đông và mưa rào mùa hạ. Mỗi sáng mai thức dậy em thấy tình yêu bừng trên má. Chính là hương hoa sữa vừa ghé thăm ...

Hương thơm như níu lòng người đi xa. Mười năm trời Hà Nội thức trong tôi có mùa hương hoa sữa.  Những bông hoa mang hình chớp lửa. Những cánh hoa trắng ngát lưng trời.

Nói thêm gì về hoa sữa em ơi. Hoa phát tán trong mắt người lúng liếng. Đã bao lần soi bóng mình bên suối. Lại nhớ về hàng cây hoa sữa, đứng nghiêng nghiêng xoã tóc gội đầu...

Bên hồ Thiền Quang có lần tôi và em cùng nắm tay nhau. Cùng líu ríu bước chân chạy trốn cơn mưa đầu mùa hạ. Hoa chạy phía sau hôn đầy tóc, đầy vai , đầy má. Hoa chạy phía trước rạp mình làm thảm đón chân ta...

Có một lần, lần ấy cũng đã xa. Tôi vẫn nhớ và chắc em vẫn nhớ. Ngày ấy cũng vào mùa hoa sữa nở. Trên chiếc thuyền con mình cùng ngắm Hồ Tây trong hoàng hôn man mác đỏ. Gió heo may se cả dáng em gầy. Lần đầu tiên tôi dám nắm bàn tay. Lần đầu tiên em để mình run rẩy. Và con đường Thanh Niên chiều ấy. Hương sữa về thơm ngát môi em...

Nói thêm gì về hoa sữa đi em. Ngày tôi về, những cánh hoa mỏng bay như chuồn chuồn bay thấp. Mắt em giấu những cơn giông mọng nước. Cặp môi xinh tắc nghẹn tiếng ru hời. Và bàn tay chợt buông khỏi vành môi. Mình nhìn nhau một lời không dám hỏi...

Tôi đã đi qua mười mùa hoa đào - hoa xoan - hoa bưởi. Tôi đã đi qua trăm loài hoa có tên và không tên. Vẫn chỉ có hoa sữa mới là hoa của tôi và em. Giờ hoa lãng tử rụng đầy vai áo.

Lúc thơm thảo , hoa đậu cùng thơm thảo. Lúc phù du hoa dứt áo phù du.
Trên vai tôi là một nửa mùa thu...