Một ngày, ta muốn để lại sau lưng những bộn bề của thành phố. Để đi tìm một nơi vắng vẻ. Và bình yên.
Rồi bỗng thấy mình lại đứng giữa quê nhà ...
Quê hương - chùm khế ngọt. Câu ví von ấy, nghe tưởng chừng như rất "sến" ấy, nhưng chẳng bao giờ sai ...
Có ai ví quê mình giống như chùm ổi chưa nhỉ? Một chùm ổi non chấm muối ới - chát có, cay có, nhưng mà khó quên ..
Đố bạn đây là hoa gì? Dạ thưa, hoa ổi!
Không ngờ cái cây sù sì và mộc mạc ấy lại cho ra những bông hoa tinh khôi, kiêu sa đến vậy.
Không ngờ cái cây sù sì và mộc mạc ấy lại cho ra những bông hoa tinh khôi, kiêu sa đến vậy."Chiều xưa có ngọn trúc đào. Mùa thu lá rụng bay vào sân em". Dường như đất trời đã tô hết cả gam màu vàng và xanh của mình cho hoa và trái trúc đào ...
Những rặng trúc đào bao bọc quanh mái ngói âm dương
Lâu lắm rồi mới lại nhìn thấy những bờ rào quấn quít dây tơ hồng, vương vấn ti-gôn, chứ không phải những tường vôi, cổng thép ...
Gặp lại cả những hoa dại, trái dại không tên đi suốt cùng ta trong những trò chơi thuở bé ...
Và sông nước quê nhà ...
"Ta dại, ta tìm nơi vắng vẻ. Người khôn, người đến chốn lao xao"
Hội An, tháng 04/2010
