Tìm kiếm

Trà quán

Khi nghe tôi chia sẻ ý tưởng lập một cái gọi là "trà quán trên mạng", một người bạn của tôi đã thắc mắc rằng tại sao lại là trà quán chứ không phải là quán cà phê hay quán kem, hay một loại quán nào khác? Xem tiếp

Chủ nhân

Cho dù bạn đã biết tôi từ trước, cho dù bạn chỉ mới biết đến tôi khi tình cờ ghé ngang qua cái "trà quán" này, điều đó không quan trọng. Điều quan trọng là bạn đã ghé ngang qua và dừng lại ở cái góc đơn sơ này của tôi. Vậy thì, hãy để những "chén trà" hàn huyên gắn kết chúng ta! Xem tiếp

Mùi của tuổi thơ

Buổi tối, dạo một vòng qua tea corner, thấy có một tin nhắn trong hộp thư. Người nhắn: 79 Phan Chu Trinh. Nội dung tin nhắn: Còn nhớ số nhà này không mèo? Nơi chúng ta đã lớn lên, lụt lội, và những trò chơi trẻ con. Gọi điện cho tao nhé: 0905.24…  Người nhắn không để tên, nhưng trong phút chốc, những dòng ký ức tưởng đã khuất lấp ở một chốn nào đó bỗng cuồn cuộn ùa về. Ngôi nhà cũ trên đường Phan Chu Trinh có cây bàng bốn mùa thay lá, cô bạn hàng xóm mắt một mí, những trò chơi đồ hàng búp bê xanh đỏ…  Bỗng thấy lòng như có một làn gió mát dịu ùa vào. Một làn gió tươi mới, ngây ngất mùi của tuổi thơ…

Tôi nhớ có lần tình cờ đọc được ở đâu đó một tản văn tên là “Hương gây mùi nhớ”, và tôi thích cái cụm từ đó lắm lắm. Đại ý rằng, khi khứu giác của ta tình cờ bắt gặp một mùi hương quen thuộc, nó sẽ đưa tâm tư ta về với một ký ức nào đó trong quá khứ gắn liền với mùi hương ấy, và ta gọi đó là “hương gây mùi nhớ”. Ví dụ như cái mùi tanh tanh, oi oi của nước triều cường lênh láng trên đường phố Sài Gòn mấy bữa nay cứ làm tôi cứ xốn xang nhớ về những mùa lụt ở quê ngày còn bé. Khi trời không ngớt mưa và nước bắt đầu lấp xấp trước hiên nhà khiến người lớn tất tả lo lắng, lũ trẻ con vô lo lại hớn hở reo hò vì lại được gấp thuyền giấy thả đi theo dòng nước lụt, lại được bì bõm xắn ống quần vừa lội nước vừa bắt cá giữa đường. Những đứa trẻ con của cái xóm trũng ấy rồi lớn lên, đi xa, nhưng dường bao nhiêu năm trôi qua vẫn không làm phai bớt trong chúng ký ức về những mùa lụt quê nhà. Chẳng phải thế mà từ đầu tiên mà cô bạn thời thơ ấu  mô tả về cái “nơi chúng ta đã lớn lên” trong cái tin nhắn ở trên là “lụt lội” đó sao?

Mùi của tuổi thơ, còn là mùi ẩm mốc của những cuốn sách cũ của hiệu sách gia đình. Là mùi lá dừa xanh mướt pha với mùi đất ngai ngái của những buổi trưa hè theo ông thẩn thơ trong vườn trong lúc ba mẹ đi làm. Ông ngồi chặt lá dừa, thỉnh thoảng quay sang đứa cháu đang ngồi nhặt những bông dừa li ti vàng chất thành bát xôi đỗ trong trí tưởng tượng, nói một câu vừa như âu yếm vừa như động viên: “Uyên nào ngoan thế của ông nội!”. Mùi của tuổi thơ, còn là mùi của trái mãng cầu ủ trong thùng gạo, mùi cây trứng cá nhà hàng xóm trái chín thơm lừng, và nhất là mùi dìu dịu thanh thanh của bát chè hạt sen hiếm hoi mà chỉ những buổi tối cúp điện cả nhà quây quần bên nhau mẹ mới nấu. Cái mùi hương ám ảnh đến mức bây giờ hễ mỗi khi lòng buồn buồn nhớ nhớ một cái gì đó không rõ, tôi lại nấu chè hạt sen.

Càng ngày, những thứ “hương gây mùi nhớ” như thế chỉ còn sống trong trí nhớ. Biết làm sao được khi mình đang sống ở một nơi ồn ào khói bụi thế này. Đôi khi còn sợ rằng đến một ngày nào đó,  cả ký ức về những mùi hương đó cũng sẽ chết trong mình nếu cứ sống với một nhịp sống gấp gáp thế này. Tuổi thơ là một thứ mùi hương đầy diệu kỳ, đầy lãng đãng mà cũng mong manh, dễ tan biến đi như vậy đó…

Nhưng có một lần mà tất cả “mùi của tuổi thơ” bỗng ào ạt ùa về trong tôi, rõ nét, hiển hiện. Ấy là khi tôi tình cờ xem được mấy bức tranh của  Chihiro Iwasaki – một họa sĩ người Nhật chuyên vẽ về đề tài tuổi thơ. Nét dịu dàng, mơ màng ẩn hiện trong tranh của bà khiến người ta không khỏi nhớ đến nao lòng về một tuổi thơ đầy mộng mơ (dreaminess) mà cũng mỏng manh tựa một giấc mơ (fragility). Bởi những giấc mơ hiếm khi nào lặp lại lần thứ hai, cũng như tuổi thơ đã đi qua thì không bao giờ trở lại…

Chihiro Iwasaki nói: “Khi tôi vẽ về trẻ em, tôi thấy như mình đang vẽ chính tuổi thơ của mình”. (“When I am painting children, I feel as if I am painting my own childhood”). Tôi không biết vẽ, nên đành viết đôi dòng tản mạn này, như một cách để giữ lại “mùi của tuổi thơ” đậm sâu mãi trong lòng mình vậy…

---

Một số tranh của Iwasaki Chihiro

Playing hide and seek (Trốn tìm)

In the garden (Trong vườn)

The boy and girl dancing among roses (Múa với hoa hồng)

Child peeping through hedge (Qua kẽ hàng rào)

...và một bức không biết tên. Nhưng nếu được phép đặt tên thì tôi sẽ đặt bức này là "Đôi mắt chim sẻ non"