Tìm kiếm

Trà quán

Khi nghe tôi chia sẻ ý tưởng lập một cái gọi là "trà quán trên mạng", một người bạn của tôi đã thắc mắc rằng tại sao lại là trà quán chứ không phải là quán cà phê hay quán kem, hay một loại quán nào khác? Xem tiếp

Chủ nhân

Cho dù bạn đã biết tôi từ trước, cho dù bạn chỉ mới biết đến tôi khi tình cờ ghé ngang qua cái "trà quán" này, điều đó không quan trọng. Điều quan trọng là bạn đã ghé ngang qua và dừng lại ở cái góc đơn sơ này của tôi. Vậy thì, hãy để những "chén trà" hàn huyên gắn kết chúng ta! Xem tiếp

Hoa đào năm ngoái

Một trong những khoảnh khắc xốn xang nhất mà ta đều ít nhất một lần nếm trải trong cuộc đời của mình - là gì bạn biết không? Là ngay đúng khoảnh khắc đó, bỗng dưng ta mơ hồ cảm thấy có một điều gì đó sắp sửa đi qua và vĩnh viễn không bao giờ quay trở lại nữa. Ừ, có khi chỉ là một cảm giác mơ hồ vậy chẳng có nguyên cớ gì, mà xốn xang ghê lắm!

Cái cảm giác đó thường tìm đến với tôi vào mỗi dịp năm hết Tết đến. Có lẽ vì những đoạn phim buồn nhất trong cuộn băng ký ức của tôi thường được ghi lại vào mùa này. Suốt năm, những dòng chảy bộn bề của cuộc sống thường nhật giúp tôi quên khuấy chúng đi. (Hoặc là tôi cố tình không muốn nhớ đến). Nhưng khi những tờ lịch cuối cùng của năm cũ rơi xuống, tất cả lại ùa về và bắt tôi phải nhớ!

Tôi thường nhớ cái câu thơ thiệt là buồn của Thôi Hiệu:

Trước sau nào thấy bóng người

Hoa đào năm ngoái còn cười gió đông

Đó là cảnh lúc ông nhà thơ quay trở về chốn cũ mong gặp lại người xưa. Mùa xuân vẫn còn đó, hoa đào vẫn tươi cười đón ông như năm ngoái, nhưng người nay đã vắng rồi. Tôi cũng đã từng đứng nhìn hoa đào mà ứa nước mắt. Đó là cây hoa đào trồng ở sân sau nhà cũ của tôi – ngôi nhà tôi đã sống suốt thời thơ ấu với gia đình đầy đủ ba mẹ và em trai. Ba mẹ tôi chia tay nhau, ngôi nhà cũ được bán đi sau đó một thời gian. Khi biết nhà sắp bán, tôi cứ đứng nhìn mãi cây hoa đào trong gió đông giá buốt, nghẹn lòng biết rằng năm sau hoa đào vẫn sẽ nở nhưng nơi đây vĩnh viễn khác đi rồi…

Nhiều năm sau tôi vẫn ấp ủ giấc mơ một ngày nào đó khi mình thiệt giàu, mình sẽ mua lại ngôi nhà ngôi nhà cũ đó. Có lần tôi đem giấc mơ đó kể với ba tôi. Trái với mường tượng của tôi (là ba sẽ xúc động ghê lắm), ông tròn mắt thản nhiên: “Ơ, mua làm gì?”. Tự dưng tôi cũng ngẩn người ra. Ừ, mua làm gì nhỉ? Dẫu có lấy lại được căn nhà cũ thì những khoảnh khắc mà tôi đã từng sống trong ngôi nhà đó cũng đâu trở lại bao giờ…

Nhưng ba tôi cũng không phải là người vô tư như câu hỏi của ông, hay như cách tôi vẫn thường nghĩ về ông. Năm đầu tiên xa nhà đi học đại học, lần đầu tiên tôi nhận được một lá thư tay của ông. Ông viết: “Khi chuyến tàu lăn bánh đưa con đi xa, ba chỉ dám quay lưng đi mà không dám nhìn theo. Ba sợ rằng ba sẽ không kiềm chế được cảm xúc của mình. Bởi ba biết, chuyến tàu đó đã mang con gái của ba rời xa ba mãi mãi”. Lần đầu đọc câu đó, tôi cười khì khì cho là ông ba mình thiệt là…sến, con đi học rồi con lại về chứ làm gì mà “rời xa mãi mãi”. Nhưng nhiều năm sau, tôi hiểu rằng ba tôi đã đúng. Ông đã mất đứa con gái của mình cho mảnh đất Sài Gòn hoa lệ, dù mỗi năm nó vẫn về nhà ăn Tết vài ngày.

Năm nay là năm đầu tiên tôi không về quê ăn Tết nữa, vì lý do sức khỏe và vì mình cũng đã có một gia đình nhỏ của riêng mình. Cứ ngỡ chuyện chẳng có gì lớn, bởi tôi biết mình còn sung sướng hơn vạn người khi hơn ba mươi năm rồi, chưa một cái Tết nào tôi không đón giao thừa ở quê hương mình, ngay cả khi đã “cất bước sang ngang”. Vậy đó, mà nửa đêm thức giấc nhớ đến chuyện Tết này không về vẫn buồn lặng người. Mà thực ra, tôi nào có buồn vì chuyện đó. Năm nay không về thì năm sau hoặc năm sau nữa lại về thôi. Chỉ là tôi mơ hồ cảm nhận thấy hình như từ cái Tết này, một đoạn phim nữa trong cuốn phim cuộc đời tôi sắp được đóng máy. Một đoạn phim mới sẽ bắt đầu, và cách tôi đón Tết từ đây sẽ không còn giống như lúc trước. Là cái cảm giác mơ hồ rằng một điều gì đó sắp đi qua không trở lại. Chỉ mơ hồ thấy vậy, chẳng nguyên cớ gì. Mà xốn xang vậy đó…

Giống như khi đứng trước thềm một năm mới, lúc nào ta cũng bâng khuâng, vừa vui lại vừa man mác buồn. Bởi vẫn là mùa xuân đó, vẫn là Tết đó, nhưng ta biết xuân nay sẽ chẳng giống xuân xưa. Và ta của năm sau rồi sẽ khác với ta nay.

Như khi ta đứng nhìn cành hoa đào vẫn tươi hồng như năm ngoái, trong gió đông se lạnh ùa về…