Chiều cuối tuần. Trời Sài Gòn bỗng heo may. Tưởng như mùa thu đã về!
Ừ, thì cũng sắp hết tháng tám rồi còn gì, chẳng phải người ta vẫn thường hay hát "tháng tám mùa thu, lá rơi vàng chưa nhỉ" đấy sao? Nhưng có lẽ mùa thu của tôi vẫn chỉ là "tưởng như" thôi - bởi Sài Gòn không có mùa thu. Sài Gòn chỉ có những khoảnh khắc tưởng như là mùa thu thôi!
Tôi yêu mùa thu - tình yêu đó đâm chồi và nảy nở trong tôi một cách tự nhiên mà không cần lý do, mặc cho cái sự thật phũ phàng là tôi sống phần nhiều thời gian của cuộc đời mình ở những nơi không có mùa thu.
Có phải vì tôi sinh ra vào cuối thu đầu đông - khi mùa thu chỉ còn phảng phất, nên lúc nào tôi cũng luyến tiếc mùa thu?
Mùa thu như một người tình mà tôi chẳng bao giờ ôm trọn được trong vòng tay mình, thế nên tôi luôn yêu mùa thu với một tình yêu hoài tưởng. Ví dụ như tôi thích dạo lòng vòng ở đường Trần Quang Khải, đường Nguyễn Trãi, nhà thờ Đức Bà mỗi chiều cuối tuần, để thấy những bông sao xoay xoay, thấy lá đổ muôn chiều trong gió và vờ vịt rằng đó là mùa thu của mình.
Hễ đến mùa này, tháng này trong năm, tôi lại thường ước ao mình đang ở Hà Nội - để lang thang quanh Hồ Hoàn Kiếm, giữa những hàng cây xao xác gió. Tôi ước gì sớm mai thức dậy, tôi thấy mình đang ngồi trên một chiếc ghế ở Highland nhà hát lớn, ngước lên và thấy trời thu xanh mênh mang, mênh mang ...
ĐÁNH THỨC MÙA THU
(Bài thơ đầu tay của tôi - viết năm tôi 15 tuổi)
Em ngập ngừng mở cánh cửa mùa thu
Một chút gió heo may khẽ ùa vào trang vở
Lặng lẽ ngoái nhìn mùa hạ dần thiếp ngủ
Ơi mùa thu.....!!!!
Cúi nhặt dưới chân một sắc lá vàng khô
Một chút gió heo may khẽ ùa vào trang vở
Lặng lẽ ngoái nhìn mùa hạ dần thiếp ngủ
Ơi mùa thu.....!!!!
Cúi nhặt dưới chân một sắc lá vàng khô
Giọt buồn hanh hao rơi tràn cánh biếc
Hơi thở mùa thu như có gì nuổi tiếc
Ai trót để rơi một ánh mắt ai ...
Ngày tựu trường trong áo mới mẹ may
Em mang trên vai lời thì thầm của gió
Bước chân qua nghiêng từng con phố nhỏ
Một thoáng xao lòng và một chút ngẩn ngơ
Mùa thu ơi thủ thỉ từng vần thơ
Em về tinh khôi nụ cười e ấp
Phút gặp nhau ngỡ ngàng ánh mắt
Khúc giao mùa, em hát gọi thu sang
Hơi thở mùa thu như có gì nuổi tiếc
Ai trót để rơi một ánh mắt ai ...
Ngày tựu trường trong áo mới mẹ may
Em mang trên vai lời thì thầm của gió
Bước chân qua nghiêng từng con phố nhỏ
Một thoáng xao lòng và một chút ngẩn ngơ
Mùa thu ơi thủ thỉ từng vần thơ
Em về tinh khôi nụ cười e ấp
Phút gặp nhau ngỡ ngàng ánh mắt
Khúc giao mùa, em hát gọi thu sang
-------------------
Mùa thu vàng - Tranh Levitan
