-
Hôm qua, được một cô em gái tặng một cái CD của Quốc Bảo (cảm ơn bé Thanh nhiều nhe!). Đọc bìa đĩa, có một bài nghe tên là đã thấy là lạ hay hay, về đến nhà là mở ra nghe đầu tiên. Giai điệu thì cũng bình thường, nhưng ca từ thì thiệt là hết sức ấn tượng.
Ấn tượng, bởi vì khi nghe xong người ta sẽ thèm được yêu như cái anh chàng trong bài hát này. Yêu mạnh mẽ, yêu quyết liệt, yêu nóng bỏng... "Yêu như yêu chính thân anh... Yêu, yêu em hết thân anh. Đời mòn nhưng yêu còn xanh". Và đã yêu thì cứ nhắm mắt mà yêu, nhất định yêu cho bằng được, không bận tâm gì. "Đời không cho yêu thì chết cũng nằm không yên. Đời không cho em kết đôi với anh xin đền". Chẹp, yêu thế mới là yêu chứ!
Lúc trước UP chủ trương theo trường phái êm đềm, ngọt ngào, sâu lắng theo kiểu "Em yêu anh như yêu ngón tay út", "Will you love me until tomorrow?", sao tự dưng bây giờ thấy kết cái trường phái yêu không biết trời đất này quá. Giả sử có tên nào hỏi: "Em yêu anh nhiều không?",mà được hồi đáp ngay một câu "Yêu anh hết thân em!" thì sao trời? Hì hì, choáng, quá choáng!
YÊU EM HẾT THÂN ANH
Nhận không ra em, vì tóc rối bời như rêu
Nhận không ra em, mới đây em xinh ra nhiều.
Cánh tay em trần, trói anh trăm vòng
Làm sao anh thoát....
vòng tình ấm, vòng tình cấm...
Một lần nữa tim này hát vang
Yêu như yêu chính thân anh
Là cây đang yêu đất xung quanh
Yêu yêu em hết thân anh
Đời mòn nhưng yêu còn xanh
Đời không cho yêu, thì chết cũng nằm không yên
Đời không cho em với anh kết đôi xin đền
Cứ yêu em thôi, cứ yêu không rời
Vì em như bão
ùa về cuốn hồn và xác
Chẳng thể khác
anh đành cuốn theo
Yêu như yêu chính thân anh
Là cây đang yêu đất xung quanh
Yêu yêu em hết thân anh
Đời mòn nhưng yêu còn xanh
Yêu em hết thân anh
ngày 12/03/2009
