Blog
Chào năm mới 2012. Một vòng quay nữa của vũ trụ, của đời người lại bắt đầu!
Liệu một năm nữa trôi qua sẽ đem đến một bước tiến mới trong cuộc đời bạn, hay chỉ là 365 tờ lịch nữa được bóc xuống? Nếu bạn đang cần một chút “lửa” để đốt nóng “động cơ 2012” của mình, hãy thử xem đoạn phim ngắn dưới đây:
Buổi tối, dạo một vòng qua tea corner, thấy có một tin nhắn trong hộp thư. Người nhắn: 79 Phan Chu Trinh. Nội dung tin nhắn: Còn nhớ số nhà này không mèo? Nơi chúng ta đã lớn lên, lụt lội, và những trò chơi trẻ con. Gọi điện cho tao nhé: 0905.24… Người nhắn không để tên, nhưng trong phút chốc, những dòng ký ức tưởng đã khuất lấp ở một chốn nào đó bỗng cuồn cuộn ùa về. Ngôi nhà cũ trên đường Phan Chu Trinh có cây bàng bốn mùa thay lá, cô bạn hàng xóm mắt một mí, những trò chơi đồ hàng búp bê xanh đỏ… Bỗng thấy lòng như có một làn gió mát dịu ùa vào. Một làn gió tươi mới, ngây ngất mùi của tuổi thơ…
“Lost love” – yêu thương đã mất, có lẽ là từ buồn thảm nhất trong từ điển. Em nghĩ thế. Mỗi khi đọc, hoặc chỉ cần nghĩ đến nó thôi, tự dưng từ đâu đó trong em lại có một nỗi buồn xao xác chẳng rõ nguồn cơn kéo về. Có lẽ bởi vì phàm những cái gì “đã mất” đều khiến cho người ta nhớ nhung, luyến tiếc. Nói chi là yêu thương…
Mỗi lần mẹ tôi vào Sài Gòn thăm con gái, cứ đúng 4h30 chiều là tôi nhận được điện thoại của bà gọi về ăn cơm. (Ở quê, giờ đó là tan sở rồi). Thấy con cái hôm nào cũng sau 7h tối mới về nhà, có khi cuối tuần cũng phải đi, câu cửa miệng bà thường than là: “Không biết chúng mày làm cái gì mà bận rộn đến vậy!”. Và câu trả lời cửa miệng của tôi là: “Thì trong đây ai cũng bận vậy mà mẹ!”. Sự thật có vẻ là vậy, khi mà nhìn quanh bạn bè mình thấy ai ai cũng quanh năm tất bật. Sự bận rộn lắm khi còn được cho là biểu hiện của sự thành đạt, kiểu như không bận rộn thì không phải là người giỏi giang vậy.
Dù đã từng nghe nói rằng thế hệ của chúng tôi có thể là một “thế hệ mất mát" (generation of loss), nhưng đến lúc này tôi mới thấy giả thiết đó đang có nhiều khả năng thành hiện thực.
"Thấy hối tiếc nhiều. Thuyền đã sang bờ, đường về không lối. Dòng đời trôi đã về chiều, mà lòng mến còn nhiều. Đập gương xưa tìm bóng".
Mấy câu hát này trong bài “Gửi gió cho mây ngàn bay” của Đoàn Chuẩn & Từ Linh, hẳn nhiều người đã biết và đã thuộc. Có thể ta không hiểu hết những dòng ca từ trau chuốt với nhiều hình ảnh ẩn dụ này, nhưng cái cảm giác luyến tiếc day dứt khôn nguôi vì một sự chia ly cách biệt trên đường đời nào đó mà bài hát này gợi lên thì hẳn là ai cũng cảm được.
Với tôi, thì năm chữ “đập gương xưa tìm bóng” trong bài hát này là năm chữ khiến tôi thấm thía nhất, nhưng cũng ít muốn dùng hay muốn nhắc tới nhất. Vì nó buồn. Mà không, có khi là hơn cả nỗi buồn …
“Có một truyền thuyết về con chim chỉ hót một lần trong đời, nhưng hót hay nhất thế gian. Có lần nó rời tổ bay đi tìm bụi mận gai và tìm cho bằng được mới thôi. Giữa đám cành gai góc, nó cất tiếng hát bài ca của mình và lao ngực vào chiếc gai dài nhất, nhọn nhất. Vượt lên trên nỗi đau khổ khôn tả, nó vừa hót vừa lịm dần đi, và tiếng ca hân hoan ấy đáng cho cả sơn ca và họa mi phải ghen tị. Bài ca duy nhất có một không hai, bài ca phải đổi bằng tính mạng mới có được. Nhưng cả thế gian lặng đi lắng nghe, và chính thượng đế trên Thiên đình cũng mỉm cười. Bởi vì tất cả những gì tốt đẹp nhất chỉ có thể có được khi ta chịu trả giá bằng nỗi đau khổ vĩ đại... Ít ra là truyền thuyết nói như vậy".
Một ngày, giữa bộn bề tất bật, ta bỗng bắt gặp một mảnh vườn quê đẹp như thơ. Gặp lần đầu, mà ngỡ như thân quen tự kiếp nào, nên gọi là vườn xưa ...
Mười năm trước, khi chuẩn bị gói ghém đời mình để di cư về phương Nam, em đã nghe thiên hạ đồn rằng Sài Gòn không có mùa đông. Với những đời chim di trú lẫn những đời người, một mảnh đất quanh năm nắng ấm như thế thật là lý tưởng, nhưng em thì chẳng thích chút nào. Vì em đã trót yêu mùa đông, yêu cái rét se se, yêu mảng trời mùa đông mây xám, yêu những cơn gió lạnh đầu mùa trong văn Thạch Lam.
Vậy đó, mà cuối cùng em lại “fall in love” với mảnh đất tưởng chừng như không có mùa đông này lúc nào chẳng biết. Chỉ là “tưởng chừng như” thôi, bởi vì đúng là Sài Gòn không có hẳn một mùa như thế, nhưng, ai bảo Sài Gòn không có những-ngày-mùa-đông?
Trong giấc mơ em nằm nghiêng
Cùng đàn sẻ tóc nâu
Và em nghiêng chút nữa
Bầu trời đi lộn đầu
Trong giấc mơ em thích buồn
Vừa buồn lệ vừa dài
Nỗi buồn em sẽ chảy
Hai dòng dài rất dài.